KhánhPro.Com




Loading
Truy cập vào Website, nghĩa là bạn đã chấp nhận Quy Định của Blog
Hãy tôn trọng chính mình đó là bạn tôn trọng bạn cũng như những người bạn khác. Nghiêm cấm sử dụng ngôn từ "Bẩn" hay thái quá.Thanks!
Bấm vào hình muốn xem để xem kích cỡ đầy đủ của hình!
Nếu xem bài viết mà bị báo lỗi vui lòng bấm Refresh hoặc bấm phím F5
Hãy sử dụng trình duyệt FireFox | , Opera | Để Xem Tin Tức , Hình ảnh được Full màn hình
Vui lòng click vào quảng cáo để website ngày càng phát triển ^^
Người Yêu Đòi Hỏi Chuyện Xxx Làm Sao Bây Giờ?......!!!


Cần là có, mò là thấy ^^!

Click vào đây để khanhpro ngày càng đi lên
Feb 6

Mất trinh tâm sự hay... Không rõ

.
PHIM NGƯỜI LỚN

Phim XXX Online + 18


Ae muốn check hàng vui lòng liên hệ 01285026258 <~~ Ngon - Bổ - Rẻ



Hà nội mùa này vắng những cơn mưa..~

.

.

- Chúng mình quan hệ đi e. A hứa, nhẹ thôi. – Lời nói dê bệ đầy  ngọt ngào của tôi.

- …


- E sợ à? k đau đâu mà e. Nhé

E vẫn lặng thinh,  không nói gì.

Cơ thể e cũng hoàn toàn lặng thinh khi tôi cởi đến cái quần lót  của e. Trong đầu tôi giờ phút đó chỉ là sự vui sướng, ham muốn sắp được thỏa mãn  1 cơ thể trắng nõn và trinh tiết đúng như tôi từng hi vọng.

- A làm thật à? –  E hỏi có vẻ ngượng ngùng.

- Ừ e. Nhẹ thôi mà cưng. A sẽ làm cho cưng  thích.

-…

Tôi không hiểu sự im lặng của e. Trước, tôi từng phá trinh 1 cô  gái. Khi tôi đòi quan hệ, cô ấy mồ hôi đầm đìa, liên mồm nói rằng sợ đau. Nhưng  em..! Nhưng giây phút ấy tôi yêu e, mọi thứ thuộc về e, kể cả sự bí hiểm..đáng  lẽ ra không nên có.

Tôi bắt đầu.


Sâu hơn 1 tí nữa.

1 lúc.

Ôi, người  con gái tôi yêu đâu còn trinh. Ôi, tôi đã nghĩ e sợ đau. Ôi, tôi là 1 thằng ngu.  Tôi nhìn em trong sự thù hận và đôi mắt muốn giết e.

- Anh…- Đôi mắt e mều  máo nhìn tôi, 2 bàn tay búp măng của e nắm chặt lấy chăn.

- Mẹ kiếp! Con * !  – Không kìm được tức giận tôi chửi em.

Em nhắm mắt lại, nhíu mày nhăn  nhó.

Tôi vẫn làm. Tôi làm mạnh hơn. Dường như tôi đang dồn hết bao cáu giận  về việc e mất trih lên cơ thể em. Tôi căm phẫn vì để mất trinh tiết người mình  yêu cho thằng khác. Tôi là 1 thằng đàn ông ích kỉ !


*

Tôi và Phương quen nhau vẻn vẹn 1 tháng.

Tối hôm đấy tôi dẫn em về  nhà, không kìm được lòng tôi đã bế em lên giường.

Sau đêm đó, nhiều lần tôi  đã tự an ủi mình bằng việc thay đổi suy nghĩ về 2 từ “ trinh – tiết “. Tôi tự  nghĩ, bây giờ trinh tiết của 1 con đàn bà không quan trọng bằng trinh phẩm của  nó. Nó yêu ai thật lòng thì có thể quan hệ, có thể trao gửi cái nó gọi là trinh  tiết đó cho người ta, tôi không nên đau đầu quá nhiều vì những con đàn bà tầm  thường đó, tôi không nên tỏ ra khinh bỉ cái loại người đáng bị khinh bỉ như thế,  tôi không nên gọi con đàn bà đó là .. con *!

Sau đêm đó, thái độ của em đối  vs tôi cũng khác.

E lặng đi, đôi mắt biết cười và đôi môi không bao giờ ngừng  nghỉ đã không còn. Tôi đoán em tự ái về lời nói của tôi. Tôi ôm em vỗ về, xoa  đầu em đầy an ủi. Nhưng tận trong đáy lòng tôi, tôi cũng có suy nghĩ khác về em.  Đĩ thì không hẳn, nhưng không phải là 1 người con gái trinh tiết như tôi từng  tìm kiếm.


Liệu tôi đã nên dừng lại hay tiếp tục tìm kiếm ?

Câu hỏi đó luôn  dày vò tôi từ trong giấc ngủ.

Tôi yêu em. Phải, tôi đã từng rất yêu em. Tôi  yêu đôi mắt trong long lanh của em. Ánh lên nhìn tôi như thèm khát, như ao ước,  như muốn với lấy 1 ngôi sao. Tôi yêu làn tóc mềm mượt của em, nó làm tôi hạnh  phúc mỗi khi vuốt nhẹ lên làn tóc ấy. Tôi yêu đôi tay búp măng của em luôn vuốt  má tôi. Tôi yêu mọi thứ thuộc về con người của em.

Nhưng liệu có phải, tình  yêu đó chưa đủ lớn để vượt qua ngưỡng của của 2 từ “trih – tiết“ ??? Liệu có  phải tôi yêu cái ********** mờ ảo đó hơn 1 người con gái ???

*

2 tháng sau đó, tôi và em vẫn yêu nhau.


Tưởng chừng giữa chúng tôi đã  xóa tan mọi khoảng cách. 2 tháng hạnh phúc nhất đời tôi.

Đã bao giờ bạn từng  yêu 1 cô gái có đôi mắt to, long lanh, đen láy nhưng lại trong xanh – 1 màu xanh  của trời, của gió, của hồn nhiên chưa? Đã bao giờ trong giấc mơ bạn từng yêu 1  cô gái có làn da ngăm đen, đôi má bầu bĩnh và đôi môi chu lên thật đáng yêu  chưa?

Chưa đâu. Vì cô ấy chỉ có 1 thôi. Và cô ấy là của tôi rồi.

2 tháng  chúng tôi vui đùa bên nhau.

1 cảm giác bình yên như thế!

Và cứ đều đều, 1  tuần 2 lần, 2 tháng 16 lần, tối thứ 7 và chủ nhật, chúng tôi là của nhau, cả  đêm.

Hạnh phúc nối hạnh phúc.

Tình yêu của tôi thật tuyệt.


*

Được gần 4 tháng, tối thứ 7, cô ấy cầm 1 tờ giấy xét nghiệm đưa cho tôi  xem.

“Kết quả: viêm âm đạo.

Nguyên nhân: quan hệ mạnh, thô bạo, viêm  nhiễm, không có những biện pháp phòng tránh hợp lý.”

- Bác sĩ cũng bảo thêm  là phải ngừng quan hệ ít nhất là nửa năm. Em sợ quá..Huhu. – Em nói trong nước  mắt,

Tôi ôm em.

Hôn lên trán em.

Em sống trong sợ hãi và thuốc được 3 tuần thì tôi bắt đầu có 1 cảm giác. Cũng  không lạ, đơn giản vì là giống đực, đang được phục vụ ******** nhiều như thế  bỗng dưng bắt tôi dừng lại. Tôi chán! Phải, đúng là cảm giác chán của 1 thằng  đàn ông đầy dục vọng! Tôi thấy chán em!


Nhìn thấy cơ thể em, tôi thèm muốn nhưng lại nghĩ đến chuyện không được quan  hệ, tôi lại nản.

Tôi tránh mặt em.

Tránh gần gũi với em.



Tôi cất  chiếc nhẫn kim cương chưa 1 lần được ngỏ lời vào trong ngăn kéo.

Đóng sập  cửa, tôi như đang muốn đóng lại cái khoảng trống trong tiềm thức của tôi.

Tôi  lên bar.

Thằng bạn thân chút rượu cho tôi. Tôi say mềm trong chai Remi’ 40  độ.


Đêm hôm đấy, thằng bạn dẫn tôi vào 1 nhà nghỉ, tôi vẫn nhớ số phòng 101  có 1 cô thiếu nữ mặc quẩn bò, áo phông trắng đang ngồi sẵn trong đấy. Để làm gì?  Để đợi tôi?

Rồi thằng bạn tôi đóng cửa, để lại tôi và cô bé đó.

Tôi và em  ********.

Sáng hôm sau tỉnh, tôi thấy mình đang nằm giữa 1 đống chăn gối và 1  vũng máu đã khô, bên cạnh là 1 cô gái không mặc gì. Tôi gọi em dậy. Em nói, đêm  qua tôi đã phá trinh em. Tôi bắt đầu nhớ lại mấy tiếng trước. Cái cảm giác thích  thú và thèm khát sống lại trong tôi. Tôi ******** với 1 cô gái còn trinh. Tôi  thấy sung sướng.

- Em tên là gì? – Tôi hỏi nhỏ.

- Em tên Trang.

-  Phương, à nhầm, Trang, em bao nhiêu tuổi rồi?

- Em 20, anh 22 rồi phải không.  Sao anh lại gọi nhầm em là Phương?


- Ừ. Anh 22. Không có gì đâu em. A nhầm  với tên người yêu anh.

- Người yêu anh ??? – Trang ngạc nhiên nhìn tôi.

-  Ừ, à mà không, người yêu cũ – Tôi gãi đầu trả lời em.

Tôi cũng không biết lúc  đó mình đang nghĩ gì nữa. Có thể là 1 chút tham lam tăng cao, hay là lòng ích kỉ  quá đỗi tầm thường của những thằng đàn ông như tôi. Có lẽ là cả 2.

Tôi hẹn  Trang đi ăn tối và hẹn em nhớ ăn mặc đẹp. Về đến nhà, tôi mở ngăn kéo lấy chiếc  nhẫn kim cương đã từng có nhiều dự định của mình nhét vào túi áo vét và lên xe.  Tôi đến nhà Phương.

- Em ốm à? Nhìn em gầy đi. – Tôi bàng hoàng khi nhìn thấy  Phương trong khuôn mặt khá tiều tụy.


- Em đỡ rồi. Em không sao. A vào nhà  đi.

Tôi ôm nhẹ lấy em. Niềm hạnh phúc trước kia của tôi đâu rồi?

- Mình xa  nhau nhé! – Tôi nói khẽ với em.

Tôi buông em ra. Đi thẳng. Tôi không dám quay  đầu lại nhìn. Vì tôi biết, người yêu của tôi, con * của tôi, là 1 người rất yếu  đuối. Tôi biết em sẽ không níu kéo tôi đâu. Vì tự trọng của em cao lắm. Và tôi  cũng biết, em sẽ khóc nhiều lắm, khóc đến gầy cả người đi mất. Tôi thấy mình là  1 thằng khốn nạn. Tôi thấy thương em. Nhưng lòng thương và tình yêu đó không  vượt qua được sự ích kỉ trong bản chất con người tôi.

Tối.

Sau khi ăn tối  với Trang.

Tôi cầu hôn em bằng chiếc nhẫn đáng lẽ là của Phương.

Em vui vẻ  đồng ý. Nhưng em bảo em cần 2 năm để hoàn thành chương trình hoc của mình. Tôi  chấp thuận.


Nhưng thực sự, đến cái giờ phút tôi cầu hôn Trang, người mà con  tim tôi hướng đến vẫn chỉ là Phương. Tôi mong đợi gì ở Trang thế? 1 cô gái hoàn  hảo hơn Phương? 1 cô gái tôi đặt nhiều tình cảm hơn Phương? hay chỉ vì Trang là  1 cô gái..còn trinh?!?

Đêm.

Tôi không ngủ được.

Hút gần hết 1 bao thuốc  rồi còn đâu. Tôi nhớ.

Nhớ ai?

Nhớ Phương – 1 cô gái long lanh sức sống, 1  cô gái có đôi mắt biết cười, 1 cô gái có khuôn mặt phúc hậu, luôn rạng rỡ khi  nhìn thấy tôi. Không biết bây giờ em thế nào. Tôi không đủ can đảm nhắn tin cho  em, tôi biết mình tồi như thế nào. Tôi chỉ biết chắc chắn 1 điều, tôi đã gây ra  cho em căn bệnh quái quỉ, và tôi đã bỏ rơi em trên con đường của hạnh phúc. Thêm  1 điều nữa là em đang khóc.

Nhớ Trang – 1 cô gái trinh tiết, trong trắng, 1  cô gái tôi chưa biết gì nhiều ngoài 1 **********.


Tại sao thế? Tại sao tôi  lại quan tâm đến cái ********** mỏng manh đó nhiều đến thế, nó đâu quan trọng  bằng tình yêu và nhân phẩm của 1 người con gái. Tại sao thế?

Tại sao tôi khốn  nạn đến thế?

*

Trong quãng thời gian chờ đợi em, tôi phát hiện ra em cũng thật sự đáng  yêu. Đôi mắt của em không long lanh như của Phương như em có đôi mắt của phẳng  lặng.

Em không nói nhiều như Phương, không vui tính như Phương nhưng em có  chiều sâu hơn. Tôi nghĩ thế, hoặc có thể có những suy nghĩ của riêng Phương mà  tôi chưa đoán đươc.

Lúc nào ở bên cạnh Trang, tôi cũng nghĩ đến Phương, so  sánh giữa 2 người, tôi tìm kiếm 1 điểm Trang hơn Phương, đang tìm, và có lẽ là  chưa có.

Hôm đó là 1 chiều mưa.

Tôi và Trang đi chung trong chiếc ô sẫm  màu trên con đường gần nhà để ra siêu thị. Ngẩng mặt lên, tôi bỗng nhìn thấy 1  cô gái, lòe xòe trong chiếc váy bầu, đi cạnh và khoác tay 1 ông mặc đồ vét đen  đội mũ che mặt. Là em, là Phương. Em nhìn tôi, nhìn Trang, đầy kinh ngạc, e  nhoẻn miệng cười, 1 nụ cười không phải của em. Rồi em đi thẳng. Tôi sững người.  8 tháng không gặp em rồi còn gì. Em khác quá. Đôi mắt của em thâm quầng và không  còn là đôi mắt của ngày xưa nữa. Và em đang có bầu. Với ông già đi bên cạnh sao?  Em yêu ông ta ư? Vì cái gì thế? Vì tiền à? Yêu thằng già như thế thì chỉ vì tiền  thôi chứ còn sao nữa. Tôi cười nửa miệng thay cho sự khinh bỉ đến 1 người con  gái tôi từng yêu. Trang hỏi tôi:

- Ai thế anh?


- 1 con * hám tiền e  ạ.

Sau hôm đó, tôi cũng nghĩ đến Phương đôi ba lần. Rằng là tôi không ngờ  Phương là người như thế, rằng là may sao ngày xưa tôi bỏ Phương. Đáng khinh quá.  *

Thấm thoát đó mà đã hơn 1 năm.

Gia đình tôi và gia đình Trang đã bàn  ngày cưới, chờ Trang tốt nghiệp là cưới luôn. Tôi đã quen dần với việc có Trang.  Chúng tôi hay đi dạo, đi xem phim, đi ăn uống. Và chuyện chúng tôi ******** là  thường xuyên. ******** với Trang, tôi thấy sung sướng vì tôi là người nắm giữ  ********** của em.

Chúng tôi, nói chung cũng hạnh phúc.

Hi vọng cưới xong  sẽ hạnh phúc hơn.

Nhưng phải nói thật là tình cảm tôi dành cho Trang thì cũng  có, nhưng không nhiều. Có lẽ là vì tình yêu của chúng tôi bắt đầu không phải vì  tình cảm của 2 bên mà là vì em còn trinh tiết. Tôi đã từng nghĩ lửa gần rơm lâu  ngày cũng bén, nên tôi vẫn đang hi vọng vào 1 cuộc hôn nhân nhanh chóng.

Tôi  nghĩ vậy!

*


Ngày cưới.

Trước khi đến giờ cưới, tôi đi ra ngoài lang thang 1 mình.  Buồn cười quá, cái ngày tôi mong chờ đã đến rồi cơ mà. Tại sao tôi lại thấy ngột  ngạt và bức bối đến thế? Phải chăng vì tôi không thực sự hạnh phúc hay vì tôi là  thằng ngu dốt và ích kỉ? Không biết giờ này Phương đang làm gì? Bỗng dưng câu  hỏi đó hiện lên trong tôi. Em có đang nhớ đến tôi không? Đã bao lâu rồi tôi  không được nói chuyện với em? Bao lâu rồi tôi không được nhìn sâu vào đôi mắt  long lanh biết cười ấy? Bao lâu rồi tôi không được vuốt nhẹ vào đôi gò má bầu  bĩnh đáng yêu của em? Bao lâu rồi kể từ ngày tôi bước đi?

Nhưng tại sao em  lại như thế? Tại sao em lại mất trinh trước khi ******** với tôi? Tại sao em lại  yêu 1 thằng già vì tiền? Tại sao thế hả em?

Trong lúc đang mụ mị đầu óc với  hình ảnh Phương, tôi bỗng nhìn thấy em. Phải, đó là em. Như 1 thiên thần đang  đứng trước mặt tôi. Chiếc váy xanh xòe dưới chân và bay nhẹ theo hướng gió thổi.  Đôi mắt long lanh những giọt sương, nụ cười hiền hậu như 1 áng cầu vồng giữa mùa  đông buốt giá. Đúng là em rồi, người con gái trong tôi. Nhẹ nhàng và đầy sức  sống.

- Anh không vào chuẩn bị lễ cưới à? – Em cười mỉm với tôi.

- Ừ ừ,  anh hơi mệt nên đi dạo 1 lúc cho thoáng. Sao em lại ở đây? – Tôi gãi đầu.

-  Em muốn gặp anh.


- Gặp anh ư? Để làm gì hả em? – Tôi ngạc nhiên.

- Em muốn  thơm anh 1 cái trước khi anh chính thức là của người khác, được không? Thơm nhẹ  1 cái thôi – Đôi mắt em đầy sự nài nỉ.

Tôi đồng ý. Em kiễng chân lên thơm  tôi, sao thế này, cái cảm giác của 2 năm trước đây bỗng dưng lại ùa về trong  tôi, cái cảm giác ngọt ngào của hạnh phúc, em là ai thế? Thiên thần trong tôi ư?  Rồi bỗng em cắn vào má tôi. Tôi đau quá nên ủn em ra.

- Cô điên à? – Tôi hét  lên.

- Em xin lỗi. Má anh chảy máu rồi, để em lau cho.

Em lấy chiếc khăn  trong túi ra thấm máu cho tôi.


- Xong rồi, sao nữa không, đủ chưa, cô điên  rồi – Tôi nói thẳng vào mặt em như vậy rồi chạy đi không định hướng. Em đang  chạy theo tôi. Tôi như thằng mất hồn, lao đi trong vô thức. Tôi chạy qua đường.  Ôi, xe ô tô, ôi, đừng, dừng lại đi!!!!!!!!!!!!!

*

Mở mắt ra, tôi đang mặc bộ quần áo trắng muốt của bệnh viện. Trên đầu là  vết băng bó. Bên cạnh là Trang đang gục mặt xuống giường. Tôi vẫn hoa mày chóng  mặt, tôi lay Trang dậy:

- Ôi, anh tỉnh rồi à? – Trang mừng rỡ hỏi tôi.

-  Anh đang ở đâu? Sao lại thế này? – Tôi nhíu mày hỏi.

- Anh đang ở trong viện.  Anh hôn mê 4 hôm rồi.


- Tại sao lại như thế. Kể rõ ràng ra cho anh nghe.

-  Cách đây 4 hôm thì có 1 bác sĩ gọi điện cho mẹ, bác sĩ bảo mẹ vào viện gấp, anh  đang nằm trong viện.

- Rồi sao?

- Cả nhà chạy vào trong lo lắng. Bác sĩ  nói người dân xung quanh đây đưa anh vào viện rồi kể là anh chạy qua đường, suýt  nữa bị ô tô đâm, may mà có 1 người con gái mặc váy xanh chạy vào ủn anh ra, anh  chỉ bị đập nhẹ đầu xuống đường thôi chứ không sao.

- Thế còn cô gái kia?

-  Cô ấy bị nặng lắm, nằm bất tỉnh bên kia.

Rồi tôi đứng ngay dậy, chạy một mạch  sang bên đó. Nhưng không thấy ai. Tôi hỏi y tá. Cô ấy bảo:

- Bệnh nhân Phương  đã rời viện sáng nay do yêu cầu của gia đình.

- Cô ấy bị nặng không chị? –  Tôi sốt sắng hỏi.


- Nặng, khó mà qua được.

Tôi không tin vào những gì mình  nghe được, ngồi bệt xuống sàn trong sợ hãi.

Tôi vội vã chạy thật nhanh ra  ngoài bắt taxi đến nhà Phương. Ngồi trên taxi, tôi bứt rứt khó chịu không yên,  tôi thấy mình có lỗi, tôi đã làm gì với Phương thế này. Tôi đã rời xa em chỉ vì  1 ********** ư? Ôi, tôi hận chính bản thân mình, tôi là 1 thằng khốn nạn nhất  trên đời này. Tôi đã bỏ mặc bao quan tâm, lo lắng và chăm sóc của em trước đây  để chạy theo 1 thứ ảo tưởng. Tình yêu ư? Tôi đã bao giờ yêu chưa thế? Đã bao giờ  thật sự nghĩ cho em chưa? Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng là em, em luôn âm thầm  đi theo tôi, bảo vệ và luôn dõi theo từng bước chân của tôi. Em mà có mệnh hệ gì  thì làm sao tôi sống được. “ Tôi cần em, cần hình bóng của em, tôi sẽ không bao  giờ đánh mất nó nữa, hạnh phúc của tôi, tình yêu của tôi, hãy về với tôi em nhé,  tôi đến đây, tôi đang đến rồi, em đợi tôi nhé, tôi yêu em, Phương ơi”

Xe  dừng, cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi lao thẳng vào nhà em. Ngôi nhà lạnh lẽo quá.  Yêu em bao lâu nhưng tôi chưa từng 1 lần đến nhà em. Tôi bấm chuông. 1 người đàn  ông mặc đồ vét đen xuống mở cửa cho tôi. Lại là thằng già đã từng đi với em, hắn  đến đây làm gì?

- Cháu vào nhà đi – hắn nói với tôi.

Lên phòng Phương, tôi  thấy em nằm trong im lặng, nhìn giống như đang ngủ, khác 1 điều, là em được phủ  khăn trắng toàn thân. Tôi chạy tới em, lao vào em, ôi, người con gái tôi  yêu.


- Em tỉnh lại đi, tỉnh lại với anh đi, nhìn anh đi, 1 lần thôi, 1 lần  thôi để anh được nhìn thấy đôi mắt long lanh của em. – Lần đầu tiên tôi khóc,  lần đầu tiên giọt nước mắt của 1 thằng đàn ông chảy xuyên suốt trong cơ thể tôi.  – Em à, em nghe anh nói không, anh cần em, anh cần tình yêu của em, cần nụ cười  của em, đừng xa anh, đừng bỏ rơi anh, chúng mình sẽ cùng nhau đi tiếp trên con  đường tình yêu mà anh đã hứa với em. Em nghe không, Phương ơi!!!!!!!!!

*

Tôi gào thét tên em trong câm lặng.

Người con gái của tôi. Hạnh phúc  của tôi. Cuộc sống của tôi.

Tôi tự chửi mình là thằng khốn nạn, *********  má.

Tôi yêu em. Tôi cần em.

Chưa khi nào tôi cần em đến như thế.


Thượng  đế đã mang em đến bên tôi và kéo em ra khỏi cuộc đời tôi 1 cách nghiệt  ngã.

Về với anh đi em. Đừng im lặng như thế.

Anh đã sai, anh muốn được sửa  sai nhưng anh không thể nữa rồi.

Em không muốn nhìn mặt anh nữa sao?

Em là  ai thế Phương? Thiên thần nhỏ bé trong cuộc đời mênh mông của anh ư?

Không  phải! Em là thiên thần đáng yêu và đáng để yêu mà anh đã từng tìm được.

Anh  sẽ phải bước tiếp như thế nào khi em dừng lại?

Anh xin lỗi, anh hiểu rồi, anh  đã hiểu nỗi đau của em khi anh rẽ sang 1 ngả đường khác, để em lạc lõng trên  đoạn đường còn lại.

Giá như ngày xưa em đừng đến.


Giá như ngày trước anh  không như vậy.

Em à. Anh phải làm sao?

Tại sao lại ra nông nỗi này?

Tại  sao?

Tại sao?

Tại sao?

Tại ai? *

- Cháu sang bên này, bác có chuyện  muốn nói. – Lão già mặc vét đen nói với tôi.


Tôi cũng không đủ sức chửi rùa  lão nữa. Tôi kiệt quệ rồi.

Phòng khách.

- Cháu là bạn Phương phải không? –  Lão hỏi tôi.

Tôi không trả lời.

- Bác là bố Phương.

Tôi giật mình. Nhìn  lên ông, nhìn chằm chằm vào con ngươi ấy. Lần đầu tiên tôi bắt gặp đôi mắt thứ 2  có giọt sương trong đôi mắt. Ôi, ông là bố của Phương, vậy mà lúc đầu tôi lại  nghĩ ông là thằng cha Phương cặp kè vì tiền. Phương ơi, anh lại hiểu sai cho em  rồi. Anh lại mắc sai lầm lần nữa rồi.

- À, dạ vâng. – Tôi ấp úng trả  lời.


- Chắc cháu chưa biết nhiều về gia đình Phương. Nó mặc cảm về gia đình  nên ít kể với mọi người.

Đúng là lần nào tôi hỏi về bố mẹ Phương, em đều im  lặng.

- Phương mất mẹ từ nhỏ, đẻ Phương xong được mấy phút thì mẹ Phương qua  đời. Phương chỉ có mỗi bác là chỗ dựa, nó thiệt thòi lắm cháu ạ. – Ông nói  tiếp.

Tôi chưa bao giờ nghĩ Phương lại ở trong hoàn cảnh như thế, tôi và em  quen nhau hơn 2 năm rồi nhưng gần như chả biết gì về em cả. Cũng phải thôi, tôi  đã bỏ rơi em đi mà.

- Nhưng hơn 1 năm nay Phương có thêm 1 chỗ dựa nữa. Cháu  có biết là ai không?

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Ai thế ạ?


- Cu Tí ơi, xuống  đây ông hỏi cái này. – Ông hét vọng lên trên.

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì  chưa đầy 1 phút sau có 1 thằng nhóc bụ bẫm chạy lạch bạch xuống.

- Dạ, con  chào chú – Thằng bé chào tôi bằng giọng đáng yêu quá. Ô kìa, đôi mắt của nó,  đúng rồi, lại là đôi mắt đó, đôi mắt long lanh như giọt sương và luôn ẩn chứa 1  nụ cười trong đó.

- Con đừng chào chú, chào bố đi con. – Ông lão nói với  thằng bé.

Tôi giật mình. Trợn tròn mắt lên, cái gì thế, ông lão làm sao à. Bố  ư? Haha.

- Đây là đứa con trai của cháu và Phương. – Ông nhìn vào đứa  bé.


- Bác nói đùa cháu à. Của cháu với Phương ư? Không phải đâu? Cháu chưa  bao giờ nghe Phương nhắc đến. – Tôi vừa nói vừa cười và vừa bàng hoàng.

-  Cháu không tin cũng phải thôi. Nhưng cháu phải nghe bác nói. Sau khi cháu và  Phương chia tay, Phương đi xét nghiệm thì đã có thai. Nó nói với bác. Lúc đầu,  bác lo lắng và bắt nó phá. Nhưng nó bảo dù như thế nào nó cũng phải giữ bằng  được đứa con này. Cho đến tận 9 tháng sau, thì nó đẻ ra Cu Tí đây.

- Nhưng  đây chắc gì đã là con cháu? – Tôi vẫn nửa tin nửa ngờ.

- Cháu có nhớ cách đây  4 hôm Phương thơm lên má cháu không. Lúc đấy, nó cố tình cắn vào má cháu để má  cháu chảy máu, rồi lại thấm máu vào khăn của nó. Cho đến tận lúc nó hôn mê, tay  vẫn nắm chặt khăn, bác là người cầm chiếc khăn đó đi xét nghiệm ADN, kết quả vẫn  còn đấy, cháu đợi bác.

Tôi sững sờ, chân tay run lẩy bẩy. Con tôi ư? Con trai  tôi ư? Thật không thế? Tôi làm bố rồi ư? Gì thế? Tôi còn chưa cưới mà. Tôi liếc  mắt nhìn sang Cu Tí. Nó đang nhìn tôi bằng 1 ánh mắt tò mò, đôi lông mày của  thằng bé hơi nhíu lại. Ôi, nó bụ bẫm thật. Nó là con tôi đấy, con tôi thật  đấy.

Tôi khẽ hỏi:

- Cháu tên là gì?


- Dạ, con tên Cu Tí – thằng bé nở 1  nụ cười, đúng là nụ cười thiên thần đó rồi, nụ cười mang lại áng cầu vồng cho  mọi người, nụ cười tôi hằng tìm kiếm 2 năm nay và tôi cứ lỡ mình vừa đánh mất  nó. Tôi tìm lại được rồi sao?

- Không, chú hỏi tên thật của con cơ.

- Dạ,  con không biết, ai cũng gọi con là Cu Tí, mẹ con gọi thêm 1 tên nữa là Tí Thối.  – giọng thằng bé đáng yêu quá, ngờ nghệch của trong sáng, ngốc nghếch của trẻ  con, và đứa bé có 1 điều gì đó rất đặc biệt, đủ để làm tôi trong lúc tuyệt vọng  nhất thì lại nhoẻn miệng cười.

Bố Phương đi xuống. Ông đưa cho tôi tờ xét  nghiệm ADN. Đứa bé đúng là con tôi rồi. Tôi ôm chầm lấy nó.

- Con ơi! Con của  bố ơi!

Tôi gọi tên thằng bé trong hạnh phúc, trong sợ hãi, trong bất ngờ và  có lẽ là trong cả 1 sự tiếc nuối nữa. Tôi sẽ trân trọng đứa bé này, giống như đã  từng hứa với Phương vậy. Nhưng lần này tôi sẽ không đánh mất hạnh phúc của mình  như vậy nữa đâu. ********** ư? Cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi. Chỉ có thằng nào  điên dồ như tôi mới bỏ người mình yêu vì cái ********** đó. Tôi đã sai lầm nặng  quá. “ Em ơi, em có thấu hiểu được suy nghĩ của tôi không? Em hãy tỉnh lại đi.  Hãy cùng tôi làm lại 1 lần nữa, chúng ta có 1 đứa con làm cột mốc, ta sẽ đi lên  từ đó. Em ơi, làm ơn, thiên thần của tôi ơi, hãy về với tôi đi em”.


- Cháu  đọc cái này đi. Đây là bức thư Phương viết cho cháu đêm hôm qua, nó đã cố dùng  chút sức lực yếu ớt của mình để viết cho cháu những dòng cuối cùng.

Tôi mở lá  thư.

Những dòng chữ không quá mức nguệch ngoạc nhưng không được nắn nót. Phải  thôi, em viết cho tôi trong tuyệt vọng mà.

“ Hà nội.

Đêm.

2h sáng.

Anh ơi, giờ này anh đang làm gì?

Anh có  đang nghĩ đến em không?


Chúng mình xa nhau được 2 năm rồi anh nhỉ. 2 năm em  sống trong chờ đợi, nhưng cho đến khi em chết người em yêu vẫn không quay về với  em.

Không có em, anh sống ra sao?

Em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của anh  trong giấc mơ của em, vẫn nụ cười ấy, vòng tay ấy, ấm áp và nhẹ nhàng, nhưng lại  là cùng với 1 người con gái, không phải em.

Anh đang ở đâu thế người em  yêu?

Sao anh lại biến mất khỏi cuộc đời em 1 cách như vậy?

Em làm gì sai  à?

Em chưa đủ tốt hả a?

Hay chỉ đơn giản vì em là cô gái không còn trinh?  Không, không phải thế đâu, em hiểu người em yêu mà, anh không bao giờ như vậy,  em tin anh.

Em yêu anh.


Em nhớ anh.

Em cần anh.

Quay về với em đi  được không.

2 năm, 2 năm rồi em gào thét tên anh trong điên dại.

2 năm rồi  em lặng bước trên con đường mùa đông lạnh lẽo mà anh hứa sẽ mãi đi bên cạnh  em.

Em sẽ mãi yêu anh.

Yêu anh trong từng hơi thở.

Từng nhịp  đập.

Từng nhịp một…từng nhịp cuối cùng trong em.


Em vẫn sẽ đợi anh.

Đợi  anh.

Thể xác em tan biến thì linh hồn em sẽ đợi.

Về với em đi anh.

Cho  em được YÊU anh.

Được BÊN anh.

Nhẹ thôi.

Khẽ thôi.

1 lần  thôi.


Cho em được bên anh.

Cho nước mắt em ngừng chảy.

2 năm qua đầu óc  em quay cuồng trong nước mắt.

Cho em được ôm anh, em muốn được cảm nhận hơi  ấm bốc lên từ sự yêu thương.

Cho em được dựa nhẹ vào vai anh, đủ để em cảm  nhận em còn anh.

Đừng bao giờ nói câu “ Mình xa nhau nhé”

Đừng.

Đau  lắm.


1 câu nói giết chết 1 con người anh biết không.

Anh đang ở đâu.

Có  nhớ em không.

Em nhớ anh.

Người em yêu.

1 nửa của em.

Cuộc sống của  em.

Về với em đi anh.

Xin anh.


Làm ơn…”

_________________________________________
Bài Viết được đăng bởi : KhánhPro
Vui lòng ghi rõ nguồn bài viết khi sử dụng thông tin từ bài viết này.
Nguồn bài viết :
Www.KhánhPro.Com , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú - http://khanhpro.com/pro
Nếu bài viết hay và có ý nghĩa, để lại cho mình vài lời nhắn bạn nhé .
Và copy để gửi cho bạn bè cùng xem

Người Yêu Đòi Hỏi Chuyện Xxx Làm Sao Bây Giờ?......!!!
Người Yêu Đòi Hỏi Chuyện Xxx Làm Sao Bây Giờ?......!!!
Tôi đã làm tất cả những gì có thể để mang lại hạnh phúc cho chính mình và những người tôi yêu quý. Thành công hay thất bại đối với tôi chỉ là một khái niệm, nó chẳng có ý nghĩa gì cả, quan trọng là tôi đã được sống hết mình.Chỉ 10 năm nữa thôi, tuổi trẻ của tôi sẽ ra đi mãi mãi, không có cơ hội thứ hai nào cho tôi nữa cả. Không còn cơ hội nào khác cho tôi để tôi sống với tư cách là một người tuổi còn trẻ.
Từ khóa:
Click vào quảng cáo để website ngày càng đi lên ^^

Click vào đây để khanhpro ngày càng đi lên
Click vào đây để khanhpro ngày càng đi lên
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]