...




Gần 3 tháng chia tay. Uyên chưa bao giờ hết yêu  Quân. Nhưng Uyên quyết không để cảm xúc đánh bại lí trí! Uyên là kẻ vớt  vát bàn thua, thì cô phải cố gắng giữ cái vinh quang le lói ấy, chứ  không được tự tay bóp nát nó, mặc dù đôi lúc cảm giác nhớ nhung khiến  ruột gan cô cồn cào đảo lộn. Hôm nay là mùng 5...tròn 3 tháng xa  nhau...Uyên thầm nghĩ, nếu Quân chịu mở miệng xin lỗi hay có một động  thái ân hận, có lẽ Uyên sẵn sàng tha thứ. Uyên sợ cảnh cô đơn, sợ sống  mà không có Quân lắm rồi! Bộn bề suy nghĩ, Uyên thiếp đi trong quá  khứ...



6 P.M...



Điện thoại rung lên từng hồi báo tin nhắn. Uyên  giật mình tỉnh giấc, là của Quân! Cô gần như reo lên khi bắt gặp số điện  thoại quen thuộc ấy.



"Uyên à. Anh nói chuyện với em một chút được không? "



Bản năng của một đứa con gái kiêu ngạo chợt trỗi  dậy trong Uyên, cố hết sức bình thản, Uyên reply, tim đập mạnh hơn bao  giờ hết :



"Vâng. Em nghe"




"Hồi yêu anh, anh đã làm những gì có lỗi khiến em buồn và chán ghét anh ?"



"Anh chẳng làm gì cả. Do em không tốt thôi"



"Anh hỏi thật đấy. Em đừng lảng tránh"



Tự nhiên Uyên thấy tủi thân. Chẳng lẽ Quân chưa bao giờ tự nhận thấy mình có lỗi hay sao mà phải cần đến Uyên chỉ rõ...



"Có lẽ cái gì đã qua rồi thì nên cho qua luôn anh ạ..."



"Không! Em phải nói. Để anh tránh sai lầm với những người sau..."




Uyên bật khóc. Anh ta là đồ vô liêm sỉ!



"Anh không biết thật à? Đồ vô tâm! Tại sao em  luôn là người phải chủ động tìm đến anh? Tại sao em luôn là người phải  lo lắng cho anh. Tại sao em cứ suốt ngày phải quan tâm chăm sóc anh mà  không ngược lại? Tại sao em luôn là người phải nhắc nhở anh những ngày  đáng lẽ anh phải nhớ. Và tại sao em phải một lòng một dạ với anh trong  khi xung quanh anh là lũ con gái vo ve còn anh thì luôn tươi cười hớn hở  với chúng. Còn nữa...tại sao em lại là kẻ thảm bại trước chị ấy? Hả  anh?"



Lòng Quân quặn thắt lại. Quả là Quân đã quá vô tâm ! Đáng chết...



"Anh xin lỗi...Vậy em giúp anh 1 điều được không?"



"Anh cứ nói..."



"Em có thể quên anh đi, xóa anh đi, coi như anh  chưa bao giờ tồn tại trong tiềm thức của em, coi như chúng ta chưa từng  quen nhau...có được không?"




Uyên cắn chặt môi. Nghẹn ngào :



"Vâng. Điều này em có thể làm tốt. Anh yên tâm"



Cố tỏ ra lạnh lùng, nhưng trái tim Uyên như đã chết hẳn khi nhận tin nhắn cuối cùng của Quân:



"Cảm ơn em. Hì hì"



Thế là hết. Hết thật. Chẳng còn 1 tia hy vọng. Cô  muốn gào lên, tự trách mình : "Mày ngu lắm Uyên ơi! Thê thảm như một  con chó bị bỏ rơi vậy. Này thì thương nhớ...!"



...




Lại một mùa Valentine cô đơn. Lặng lẽ và u uất.  Uyên tự tặng cho mình một bữa cafe New Era quen thuộc. Không bạn bè,  không tình yêu, không gì hết...!



Như 1 năm trước, cafe sữa nghi ngút khói...



Như 1 năm trước, Quân chợt xuất hiện trước mặt Uyên :



- Ấy à, tớ ngồi đây nhé?



Uyên ngỡ ngàng. Không nói lên lời...Quân nheo mắt tinh nghịch :



- Làm quen được không hả ấy?




Uyên bàng hoàng, Uyên thổn thức :



- Chẳng phải đã quá quen rồi sao?



Uyên đứng dậy bước đi, bỗng 1 bàn tay ấm áp năm lấy tay Uyên :



- Tớ là Quân, rất vui được gặp ấy...!



Trong đầu Uyên bỗng dội lại những kí ức. Những  tin nhắn cuối cùng của Quân " Em có thể quên anh đi, xóa anh đi, coi như  anh chưa bao giờ tồn tại trong tiềm thức của em, coi như chúng ta chưa  từng quen nhau...có được không?"



À...thì ra...




Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp, rồi vỡ òa nức nở...



Như 1 năm trước, Uyên cười trong khi nước mắt vẫn đang rơi vì hạnh phúc :



- Chào bạn! Tớ là Uyên...