KhánhPro.Com




Loading
Truy cập vào Website, nghĩa là bạn đã chấp nhận Quy Định của Blog
Hãy tôn trọng chính mình đó là bạn tôn trọng bạn cũng như những người bạn khác. Nghiêm cấm sử dụng ngôn từ "Bẩn" hay thái quá.Thanks!
Bấm vào hình muốn xem để xem kích cỡ đầy đủ của hình!
Nếu xem bài viết mà bị báo lỗi vui lòng bấm Refresh hoặc bấm phím F5
Hãy sử dụng trình duyệt FireFox | , Opera | Để Xem Tin Tức , Hình ảnh được Full màn hình
Vui lòng click vào quảng cáo để website ngày càng phát triển ^^
Người Yêu Đòi Hỏi Chuyện Xxx Làm Sao Bây Giờ?......!!!


Cần là có, mò là thấy ^^!

Click vào đây để khanhpro ngày càng đi lên
Aug 30

Mãi Mãi Offline... Không rõ

.
PHIM NGƯỜI LỚN

Phim XXX Online + 18


Ae muốn check hàng vui lòng liên hệ 01285026258 <~~ Ngon - Bổ - Rẻ




Mãi Mãi  Offline...





Trời lại mưa, những cơn  mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thuở đó mùa mưa cũng vừa  mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet... Những cuộc trò chuyện trên  mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn.



Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với  Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: "Dậy  thôi, sáng rồi". Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: "Dậy rồi"...  Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái  vào sườn và nói: "Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều".



Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn  nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng.




Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy  thật dễ chịu. Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về  tỉnh.



Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh  sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái...



Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán:  "Em làm tràn cái offline list của anh đó"...



Thế rồi  có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể  online được nữa, anh đã mãi mãi offline.



Tôi nhận tin  đó trong bàng hoàng.Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi tỉnh giấc, để ko  buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà...



Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz  anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh  sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi:  "Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như trước nữa nhưng anh  vẫn muốn nhắc : "Dậy đi em". Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó  là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch.




Tôi đã khóc,  cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy.

Nguồn:  http://khanhpro.com
 






Bức thư cuối  cùng









Anh  à...



Em ko bị ung thư, chỉ là 1 cái hạch ở cổ,  một cái u nhỏ vô hại thôi... chỉ cần uống thuốc, u ấy sẽ tự tan anh  ạ!




Đợt đi khám, bác sĩ nói vậy.... Người ta bảo, cái  u này ko thể làm em bị ra máu được... chắc là có nguyên do  khác...



Và thế là người ta làm xét  nghiệm...



Một số xét nghiệm rất rắc rối và phức  tạp...



Nhưng ko sao anh nhỉ... Thật may mắn là em ko  bị ung thư. Như vậy, ít ra, em cũng sẽ ko có một cái chết rát là sến như phim  Hàn Quốc!



Em lại đến chỗ khám trứơc theo lịch hẹn  định kỳ, người ta có vẻ nhìn em e ngại. Nói em phải đến bệnh viện lớn kiểm  tra....



Cái gì mà phiền quá vậy. Cái u nhỏ kia là u  lành, em cảm giác uống thuốc cũng sắp đỡ rồi... Sao phải rắc rối khám nhiều  nơi....




Xong...



Người ta  bảo là, nghi ngờ em bị nhiễm khuẩn đường máu cấp tính và hệ lọc máu hay là kiềm  hãm máu hay là cái quái gì liên quan đến máu em đó... Nó có vấn đề... nặng  lắm.... Nhưng... người ta chỉ nghi ngờ vậy thôi...



Thế là...



Em đến bệnh  viện...



Lại thử máu...



Lại  chọc ra chọc vào cứ như là người đi xét nghiệm sida....




Và em sợ...



Rồi em cũng  quên...



Tháng trứớc, người ta gọi điện thoại nói em  lên đó để lấy kết quả, nhưng em bận quá, cũng chẳng đi được. Em quan tâm làm gì  chứ...



Sống chết có số mà...



Nhưng có một hôm, em đi ra khỏi nhà, em nhìn thấy anh đèo người yêu anh,  ôm nhau chặt quá...



Em buồn...




Em chẳng thiết làm gì cả...



Thế  là...



Em đi loanh quanh và đi lang  thang...



Em tự nhiên nhớ...



Và em đến....



Bệnh viện.... Anh biết đấy...  Mùi rất kinh... Trong cái tâm trạng lúc đó.... Em khó có thể chịu nổi mùi thuốc  sát trùng kinh khủng ấy... Em vào toilet... nôn thốc nôn  tháo....




Bác sĩ gặp em...



Mặt ông ấy cứ làm sao đấy...



Mắt thì nhìn đâu  đó, chứ ko có nhìn thẳng vào em...



Rồi ông ấy  nói...



Nói lại cái điều mà cái ông bác sĩ ở phòng  khám Media đã nói với em....



Rồi...




Em hỏi ông ấy...



Khả năng khỏi bệnh của em là bao nhiêu %...



Ông ấy im lặng!



Và...



Em hiểu...



Em hỏi ông  ấy...




Thời gian sống của em là bao nhiêu lâu  nữa....



Câu trả lời của ông ấy.... khiến em chỉ muốn  đứng dậy và chạy ra khỏi đấy thật nhanh...



Nhưng em  cười, cúi đầu cám ơn và đi ra...



Ông ấy nói  là...



Nên thử...



Để tiếp  tục... và hy vọng... để biết đâu... may mắn!




..................................



Em về nhà,  mở máy tính, tìm những thông tin về căn bệnh đó.... Em biết là nó nặng lắm... à  ko... sắp nặng lắm rồi...



Em khóc...Ngoài khóc ra...  em còn biết làm gì nữa????



Rồi em mở ví ra nhìn lại  ảnh 2 chúng mình ngày xưa...



Nước mắt em rơi... làm  nhoè mờ bức ảnh....



Em gọi cho  anh...




Anh dè dặt và khách sáo  lắm....



Em cúp máy!



..............................



Em muốn cuộc  sống của em vẫn cứ bình thường như thế này...



Như cái  ngày em chưa biết mình bị bệnh....



Thời gian đầu, em  khó làm quen với ý nghĩ ấy....




Khóc nhiều  lắm...



Và thường xuyên quấy rầy  anh...



Em hay gọi điện thoại và nói với anh như người  say vậy....



Vì lúc ấy, em sợ em chết đi... sẽ ko còn  được kể lể về những gì mình ấm ức với anh nữa....



Cái  giọng nói kia của anh... Em sợ nó... biết đâu ngày mai xa  xôi....



..................................




Khi em biết  bệnh mình đã nặng nhiều lên, những lúc ở trong lớp em chỉ còn có đủ sức để nằm  gục xuống bàn....Và khi đi làm, em phải vào toilet thường xuyên để lau khoé  miệng....



Em quyết định sẽ ko gọi cho anh  nữa....



Em sợ rằng, em chết đi... thì anh sẽ lại phải  suy nghĩ.... về những gì, em đã nói với em trước khi em  chết...



Và vì em biết,con người ta có thói quen hoài  cổ và luôn nuối tiếc.... Em ko muốn em buồn.... Chỉ là cắt đứt để làm anh quên  em... thì em chết đi... anh sẽ ko hề biết.... Chỉ là xa lạ mà  thôi....



.......................



Hẳn bố mẹ em sẽ buồn lắm.... Em ko muốn ai biết em đã phải đau đớn như  thế nào... Em sợ họ sẽ vì yêu em mà còn đau hơn em nữa....




Cứ như một tai nạn và chết đi đột ngột....



Em  ko muốn mọi người phải chịu đựng cùng em một cái chết từ  từ....



Em muốn ra đi nhẹ nhàng và em sẽ chết trong im  lặng dũng cảm!



...........................



Em gặp bạn bè và  thấy họ vui, em vui lắm.... Em thỉnh thoảng có nghe nói về anh, cũng có chút lo  lắng.... Và em nhìn gia đình em....



Tất cả, em cố  gắng như chưa từng có bất cứ 1 thay đổi nào cả....




Vẫn cứ như vậy... đùa cợt, cãi vã, và vui vẻ....



.........................



Em vẫn muốn có một  người yêu em và em yêu lắm!



Nhưng thời gian còn lại  của em ngắn quá!



Không đủ nữa rồi cho em tìm đến một  tình yêu mới... Khi chân trời xa tắp đã kéo gần em lắm!



Em nghĩ rằng định mệnh đã định em lại ở điểm cuối của một cuộc  tình!




Em phải yêu anh đến khi thân hình tan nát....  Hồn lìa khỏi xác.... Phiêu sinh!



.....................



Bức thư này khi nào mới  đến tay anh?



Có thể là khi em nằm dưới nấm mồ  xanh...



Cũng có thể nó sẽ đi theo em để không bao giờ  em phải thấy anh đau vì em được nữa....



......................




Trời rét, và trời mấy  ngày nay đôi lúc mưa...



Em tức ngực và em nghẹn thở  vô cùng....



Nếu như đây là 1 lời di chúc  ....



Em xin để lại cho em hạnh phúc đời  em....



Em đã chết thì ko thể dùng hết hạnh phúc của  mình.... Em mong anh giúp em bằng cách làm cho chính anh vui, anh  nhé!



Những điều em muốn hỏi anh, vì sao rời xa em khi  em yêu anh đến thế? thì em đã hỏi qua điện thoại hết rồi và em biết... anh im  lặng tức là cả đời anh ko có câu trả lời cho điều đó...




Chà, hôm nay gió lùa lạnh quá anh à, quàng khăn em tặng.... cho ấm  nhé....



Uhm.... Em sẽ yêu anh ngay cả khi em chết  đi....



Thế nhé!



vì em đã  hết thời gian để yêu người khác mất rồi.... Bao giờ em chết? Đừng hỏi em câu  đó... Em chỉ biết nói rằng em sẽ sống hết mình cho ngày hôm nay em có! Em vẫn  đang chiến đấu đây.... Biết đâu hy vọng ấy sẽ làm em sống ... nhỉ? Chiến đấu...  Chiến đấu cho dù có đau!



..................... Mây  vẫn cứ trôi... và đời em ... như một giọt máu lem... trên nền tuyết trắng.... Sẽ  tan biến.... khi mùa đông qua.....



Anh à.... mùa qua  sắp đến.....










Này anh, em  thích...









Này anh, em thích mưa  lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay  ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn  thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói  cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở  đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng  lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi  tiếp con đường mưa…



Này anh, em thích gió lắm đấy.  Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió  cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích  hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy  cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết  "anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy"…



Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu  lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể  cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng.  Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn  cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no  rồi…




Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông  lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu  trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường  nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ  anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng "trông giống gấu thì  anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ". Uh, cứ  ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến  đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải  nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.



Này anh, em  thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn  cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật  nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi  trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ  em ở cuối con đường mưa em đang đi


_________________________________________
Bài Viết được đăng bởi : KhánhPro
Vui lòng ghi rõ nguồn bài viết khi sử dụng thông tin từ bài viết này.
Nguồn bài viết :
Www.KhánhPro.Com , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú - http://khanhpro.com/pro
Nếu bài viết hay và có ý nghĩa, để lại cho mình vài lời nhắn bạn nhé .
Và copy để gửi cho bạn bè cùng xem

Người Yêu Đòi Hỏi Chuyện Xxx Làm Sao Bây Giờ?......!!!
Người Yêu Đòi Hỏi Chuyện Xxx Làm Sao Bây Giờ?......!!!
Tôi đã làm tất cả những gì có thể để mang lại hạnh phúc cho chính mình và những người tôi yêu quý. Thành công hay thất bại đối với tôi chỉ là một khái niệm, nó chẳng có ý nghĩa gì cả, quan trọng là tôi đã được sống hết mình.Chỉ 10 năm nữa thôi, tuổi trẻ của tôi sẽ ra đi mãi mãi, không có cơ hội thứ hai nào cho tôi nữa cả. Không còn cơ hội nào khác cho tôi để tôi sống với tư cách là một người tuổi còn trẻ.
Từ khóa: , ,
Click vào quảng cáo để website ngày càng đi lên ^^

Click vào đây để khanhpro ngày càng đi lên
Click vào đây để khanhpro ngày càng đi lên
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]